• NHỮNG BỨC TRANH MẮC NHẤT THẾ GIỚI
    Jackson PollockNo. 5, 1948Bán $140 triệu dollars năm 2006
  • Thơ Trần Vấn Lệ, PHAN THIẾT MUÔN ĐỜI  NHA CỐ HƯƠNG
  • Đinh Trọng Phúc, TỪ THA LA XÓM ĐẠO TỚI HẠNH HOA THÔN, QUẢNG TRỊ
    Đám tang một người lính VNCH trước 1972 tại nhà thờ Hạnh Hoa Thôn ngày trước/ ...Rồi trận Mậu Thân ập tới, Hạnh Hoa Thôn từng chứng chứng kiến cảnh "máu đổ thịt rơi" trong đêm mồng 1 tết. Cả đại đội lính nhảy dù trong đêm khuya tin vào "ngưng bắn" đã bị đặc công phía bắc quân bò vào ám sát gần hết. Thảm thương thay, bao nhiêu chục năm qua kể từ cái đêm đón tết Mậu Thân 1968 chắc bao oan hồn tử sĩ  "vẫn chưa tan" khi tin vào lời hứa dối gian từ những người cùng "máu đỏ da vàng" và cùng giọng nói ...
  • ​​​​​​​SONG THAO, KÝ ỨC SÀI GÒN, Bài Thứ Tư
    Cảnh hỗn loạn trước Tòa Đại sứ Mỹ ngày 29/4/1975./  May mắn hơn là những nhân viên của Đài Mẹ Việt Nam. Họ được di tản có bài bản. Nhà văn Ngô Thế Vinh kể lại: “Tuần lễ trước 30 tháng 4, 1975, nhân viên Đài Mẹ Việt Nam và những cây viết cộng tác đã được Mỹ lên kế hoạch di tản khỏi Việt Nam – để tránh bị trả thù. Trước ngày lên tàu ra đảo Phú Quốc, nhà văn Võ Phiến tới thăm tòa soạn Bách Khoa, nơi vùng “xôi đậu” có Võ Phiến ngồi chung với Vũ Hạnh; cũng là nơi mà Võ Phiến đã gắn bó suốt 18 năm cùng với tuổi thọ của tờ báo. Anh Lê Ngộ Châu chủ nhiệm Bách Khoa kể lại: Võ Phiến thì phải đi, nhưng linh cảm không có ngày về, vẻ mặt buồn thảm, anh chỉ ngồi khóc lặng lẽ không nói nổi lời giã từ và rồi đứng dậy bước ra khỏi toà soạn. Trước một ngày mất Sài Gòn, thì hầu như toàn bộ nhân viên Đài Mẹ Việt Nam trong đó có gia đình Võ Phiến, Lê Tất Điều, Viên Linh, Tuý Hồng, Thanh Nam từ Phú Quốc đã được đưa lên con tàu lớn Challenger đậu sẵn ngoài khơi. Khi bờ biển Phú Quốc xa mờ trong tầm mắt, lần này thì Lê Tất Điều thấy Võ Phiến khóc”.
  • Tanizaki Jun\'ichiro, Xâm mình
    Tanizaki Jun'ichiro (1886-1964) là người kể chuyện có duyên nhất trong số những nhà văn Nhật Bản tiền chiến. Ông có một lối hành văn diễm lệ, nội dung các tác phẩm phần nhiều khai thác cảnh sống đồi trụy của xã hội cũ đang suy tàn và địa ngục của đời sống nội tâm. Sở trường về tiểu thuyết lịch sử và tiểu thuyết phong tục. Tuy nhiên vì trốn tránh thực tại và thiếu tinh thần phê phán xã hội, văn chương của ông chỉ là một thứ đồ chơi giữa khi chủ nghĩa phát xít đang hồi toàn thịnh. Tác phẩm của ông đã được dịch ra nhiều thứ tiếng.
  • Liễu Trương: Mai Thảo và hành trình đi tìm thời gian đã mất
     Mai Thảo, như chúng ta đều biết, là một trong những nhà văn trụ cột của văn học miền Nam. Di cư vào Nam năm 1954, cùng với nhóm Sáng Tạo, Mai Thảo chủ trương đoạn tuyệt với quá khứ, lên đường xây dựng một nền văn học mới. Hoài bão lớn lao nhưng chưa rõ ràng, hãy còn «viễn mơ.» Tuy nhiên Mai Thảo bắt đầu thực hiện ý chí đổi mới cho riêng mình, qua các tác phẩm.
  • Lê Hữu:  Áo Dài Trong Thơ Và Nhạc
    Chiều nào áo tím nhiều quá / lòng thấy rộn ràng nhớ người...Giọng hát trầm ấm, dìu dặt của Duy Trác cất lên đâu đó trong một ngày đầu thu gợi nhớ hình ảnh và nơi chốn thân quen trước “cổng trường áo tím” những chiều tan học. Áo tím túa ra như đàn bướm, áo tím thướt tha dọc theo những “lối đi dưới lá” trên lề đường Phan Thanh Giản, trên những đường phố Saigon ngập nắng. Những tà áo nhẹ bay trong gió từ lâu lắm đã đi vào thi ca, làm rung động lòng người và là nguồn cảm hứng vô tận của những người làm thơ, viết nhạc. Tà áo nên thơ ấy, dưới đôi mắt ngắm nhìn của người nghệ sĩ, là bức tranh sinh động với nhiều đường nét, nhiều dáng vẻ, thể hiện qua từng lời thơ ý nhạc:
  • SONG THAO, KÝ ỨC SÀI GÒN: Bài Thứ Ba  
    Bùi Giáng trên đường phố Sài Gòn. / Ngày 30/4/1975, ngày tang tóc của Sài Gòn. Thành phố đổi chủ, đổi tên, Sài Gòn vong thân không còn là Sài Gòn nhân hậu của những tháng ngày cũ. Nhà thơ / nhà văn / nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn đã xót xa: “Sài Gòn ơi! Ta mất người như người đã mất tên / như giòng sông nước quẩn quanh buồn / như người đi cách mặt xa lòng / ta nhủ thầm em có biết không?... Sài Gòn ơi! Ta mất người như người đã mất tên / mất từng con phố đổi tên đường / khi hẹn nhau ta lạc lối tìm / ôi tình buồn như đã sống thêm”. Ca khúc làm bâng khuâng người Sài Gòn này được sáng tác trong tù vào cuối thập niên 1970. Thường nỗi nhớ của người xa Sài Gòn mới là nỗi nhớ da diết nhưng dù sao đó cũng chỉ là  nỗi nhớ hoài niệm từ xa
  • Song Thao, Tiễn Nhà Văn TRÀ LŨ
    Nhà văn Trà Lũ đã bay về đất thiên thai vào ngày 3/12/2025 vừa qua. Trong suốt văn nghiệp của anh trong nhiều năm qua, anh đã xuất bản nhiều tác phẩm đều mang tên bắt đầu bằng chữ "Đất". Đất anh nói tới là đất Canada mà chúng tôi đang tạm cư. Anh vừa rời xa đất Canada để về một miền đất mới ngoài trái đất này: Đất Thiên Thai. Cầu mong anh an lạc trong miền đất mới.
  • SONG THAO, KÝ ỨC SÀI GÒN - Bài Thứ Hai
    Trụ sở Hạ Viện và tượng đài Thủy Quân Lục Chiến (thập niên 1970) Ba nhà  hàng La Pagode, Givral và Brodard nằm trên đường Tự Do. Sau 1975, đường phố Sài Gòn bị đổi tên. Hầu hết các tên cũ đều không còn tồn tại. Đường Tự Do biến thành Đồng Khởi. Hầu như ai trong chúng ta cũng thuộc hai câu thơ bi hài sắc sảo của thi hào Vũ Hoàng Chương: “Nam Kỳ Khởi Nghĩa tiêu Công Lý / Đồng Khởi vùng lên mất Tự Do”.  May là ông Lê Lợi vẫn trụ lại được. Đường Lê Lợi thẳng góc với đường Tự Do cũng có vài nhà hàng mà giới văn nghệ và báo chí thường lui tới. Đó là nhà hàng Kim Sơn và Thanh Thế.
  • Nguyễn Viện, PHẠM THIÊN THƯ, TỤC LỤY và GIẢI THOÁT
    Nhà thơ Phạm Thiên Thư (1940 – 2026) vừa qua đời vào chiều 7/5 tại Sài Gòn. “Những phương trời viễn mộng”, nói theo cách của Tuệ Sỹ không chỉ cho Tô Đông Pha mà còn là một Phạm Thiên Thư của những “động hoa vàng”, đã khép lại.
  • Đinh trọng Phúc, Làm tô bún Huế trở thành... rất Huế
    Có thể ai đó cho rằng "rất Huế" phải là món ăn cầu kỳ cho giới quý tộc cung đình; nhưng nói "rất Huế" ở đây trước tiên chúng ta phải nhớ đến mấy gánh hàng rong của các o các mệ Huế hàng ngày kẻo kẹt gánh bán dọc theo mấy phố, mấy bến xe hay thậm chí trong mấy con kiệt nằm sâu hun hút trong Thành Nội.
  • SONG THAO, KÝ ỨC SÀI GÒN - Bài Thứ Nhất
    Khi tôi tới Sài Gòn, tên đường phố chưa thay đổi. Vẫn là những tên Pháp. Ông Catinat hay ông Bonard là các ông cha căng chú kiết nào, không cần biết nhưng hai con đường mang tên hai ông thì tuổi trẻ Sài Gòn khi đó đều biết. Hồi đó, vào ngày Chủ Nhật hay ngày lễ, thanh niên thanh nữ dập dìu bát phố trên hai con đường trung tâm này. Hành động này được gọi là “Catinater” hay “Bonarder”. Dân bát phố chế thêm chữ “déxiquachté”, nghĩa là “hết xí quách”! Làm chi mà không hết xí quách khi cứ đi lên đi xuống giờ này qua giờ khác.
  • • Trần Thị Nguyệt Mai thực hiện, Trò chuyện với nhà thơ  TRANG CHÂU
    Nhà thơ Trang Châu sinh ngày 28 tháng 3 năm 1938 ở Huế. Mồ côi mẹ năm 10 tuổi.Đã theo học các trường Pellerin, Institut de la Providence ở Huế và Lycée Yersin ở Đà Lạt, Đại Học  Y Khoa Sàigòn ra trường cuối năm 1965 với cấp bậc y sĩ trung úy. Phục vụ quân y Dù từ 1966 đến 1971. Tiếp theo là y sĩ điều trị Quân Y Viện Trần Ngọc Minh. Giữa năm 1972 được lệnh thuyên chuyển về Trường Quân Y, đảm trách chức vụ Trưởng Khối Sinh Viên và Khóa Sinh một thời gian ngắn và sau đó là Trưởng Khối Tâm lý Chiến kiêm Chủ Bút Tập San Quân Y cho đến ngày mất Miền Nam năm 1975.Tị nạn tại thành phố Montréal, tỉnh bang Québec, xứ Canada, từ 14 tháng 5 năm 1975. Trở lại nghề Y vào tháng 9 năm 1977. Tháng 4 năm 1988 tình nguyện theo tàu của Hội Médecins du Monde (Pháp) về Biển Đông cứu người vượt biển. Tàu đã gặp 5 ghe vượt biển, vớt được 327 thuyền nhân. Nghỉ hưu từ đầu tháng 3 năm 2016.
  • Đinh trọng Phúc, TRƯA HÈ NGHE TIẾNG RU CON
    Người viết muốn kể cho bạn nghe một lời ru hay thanh âm êm đềm trong vùng trời kỷ niệm. Ngày xưa có xóm vắng trưa hè khi quê hương Quảng Trị đang vào hạ. Mùa hạ của nắng nam Lào- nhưng cơn nóng như nung- khiến cả thành phố im phăng phắc dưới bầu trời oi ả. Làn không khí như đứng yên, không gian im lìm cùng trân mình chịu đựng...    Thế mà lạ lắm? văng vẳng đâu đó có tiếng ru con “à ơi’ trong xóm. Người viết tin rằng các bạn giống tôi,  có thể nhớ lại tiếng ru con à ơi trong cơn nắng hạ. Tiếng mạ ru, có khi có cả tiếng mệ ru cháu cho đứa trẻ thiếp mau trong giấc ngủ yên lành. Hình như cơn nóng mùa hè cũng vơi đi theo bao lời ru dịu dàng thương cảm. 
  • Thơ Bùi Giáng, Chào Nguyên Xuân - Bản dịch Anh ngữ của Trần Trọng Hải
  • truyện Trần Yên Hòa, NƯỚC MẮT “LAY-OFF”
    Hôm đó, gần mười người bị nghỉ việc, có ba người là cựu tù nhân chính trị trên 50 tuổi và làm việc chưa được sáu tháng, nên không xin được tiền thất nghiệp.Hiệp mất Huệ từ đó, khi anh nghe tin  Huệ bị nghỉ việc, Hiệp nhờ người bạn làm hộ công việc của mình để đến hỏi thăm nàng. Nhưng khi anh đến, Huệ đã ra đến parking, sau khi nàng trả thẻ lại cho người supervisor. Anh ngoắc tay nhưng Huệ đi luôn, anh không biết số phone nàng và cũng không biết địa chỉ, dù hai người quen nhau khá thân, cả hai chưa nghĩ đến sự chia tay, Hiệp không gặp lại Huệ từ đó, từ buổi chiều có dòng nước mắt chảy xuống thân phận buồn tủi của nàng. 
  • truyện Cao Thanh Phương Nghi, Phía Sau Trang Chữ
    Có một dạo Tuấn làm chủ bút cho một tờ báo lá cải ở vùng Hồ Muối bang Utah. Loại báo này thường được chất đống trong chợ. Các chị các bác đi chợ thuận tay thì vói lấy một tờ, thích thì đọc, không thích thì lấy gói đồ, lót nồi niêu cũng được. Công việc nhẹ, tiền cũng nhẹ nhưng Tuấn yêu văn chương nên coi đó như một thú vui hiền lành. Mỗi ngày đi làm về thay vì ngồi vào bàn nhậu thì Tuấn ngồi vào máy vi tính gõ lóc cóc. Nhờ làm việc này mà Tuấn quen được nhiều người. Họ gởi bài vở đến cho Tuấn, thỉnh thoảng nói chuyện tào lao, lâu ngày thành thân, đem chuyện gia đình ra kể lể. Một điều buồn cười là Tuấn chưa hề gặp gỡ những người cộng sự với mình bao giờ, mọi sự liên lạc chỉ qua màn hình vi tính. Mặt mũi của họ là những trang chữ, bài viết, bài thơ, ngay cả tên cũng chưa chắc là tên thật. Họ buồn vui hay giận dữ, cau có hay mềm mỏng gì thì lộ ra trong giọng văn của họ, Tuấn tuỳ theo đó mà đoán thôi. Anh A, anh B văn chương mộc mạc chắc là người hiền lành, chị C coi bộ đanh đá và chắc bị tình phụ nên oán hận bọn đàn ông quá cỡ, có bao nhiêu nỗi niềm trút hết lên mặt chữ. Làm việc lâu biết tính nết nhau chớ mặt mày thì mường tượng trong trí thôi, mà như thế cũng có sự thú vị riêng của nó. 
  • SONG THAO, Cái Tên Ngủng Ngẳng
    Ông thầy của tôi ở Đại Học Văn Khoa Sài Gòn tên Vương Hồng Sển, một cái tên không giống ai. Ông cũng là một ông thầy không giống ai. Tôi nhớ có lần ông nói trong lớp: “Qua nói cho các em biết. Sau này các em ra trường thành ông Cử ông Nghè, nói năng chi phải cẩn thận vì các em có bằng cấp. Cứ như qua đây muốn nói chi cũng đặng, chẳng ai bắt bẻ chi được”. 
  • Nguyễn Ngọc Tư, Bạn Nhậu Cũ
    Hắn chịu thiệt là mình mê chơi, ham vui, và vì thích chơi vui nên khoái nhậu. Còn gì buồn bằng việc phải về nhà sớm vào những buổi chiều cuối tuần dìu dịu nắng, gió nhẹ hiu hiu, phải ngồi một mình trong những buổi trưa trời mưa rả rích. Có gì vui bằng được ngồi trong một cái quán nào đó, hơi ồn ả, phức tạp một chút. 
Kiều Mỹ Duyên, Lấy Lại Tên Sài Gòn
Đại lễ “Ngày Sài Gòn 2026” được tổ chức vào 10 giờ sáng chủ nhật, ngày 5/7/2026, tại tượng đài chiến sĩ Việt Mỹ, thành phố Westminster. Linh mục Nguyễn Hữu Lễ đến từ Tân Tây Lan cùng 7 đoàn thể tổ chức đại lễ “Ngày Sài Gòn 2026” vào sáng chủ nhật ngày 5/7/2026, tại tượng đài chiến sĩ Việt Mỹ, thành phố Westminster. Đồng hương tham dự buổi lễ rất đông, gồm có: Hòa Thượng Thích Minh Tuyên (tăng thông đời thứ 3 của Phật Giáo Tăng Già Khất Sĩ Thế Giới), bác sĩ Võ Đình Hữu, chủ tịch các hội đoàn (Đại Việt Quốc Dân Đảng, Đảng Nhân Bản Xã Hội, Họp Mặt Dân Chủ, Lực Lượng Dân Tộc Cứu Nguy Tổ Quốc, Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam, Phong Trào Giáo Dân Việt Nam Hải Ngoại), chủ tịch Phục Hưng, ông Trần Quốc Bảo; chủ báo Thằng Mõ ở San Francisco, ông Huỳnh Lương Thiện; Ban Tù Ca Xuân Điềm; nhạc sĩ Trần Chí Phúc, ca sĩ Phong Dinh điều khiển chương trình; thị trưởng thành phố Westminster Charlie Nguyễn Mạnh Chí, phó thị trưởng kỹ sư Mark Nguyễn, v.v. 
Tòa soạn
Do công ty Saigon News LLC thực hiện
Editor-in-chief: HOÀNG DƯỢC THẢO
Director of Marketing: ANDY TRƯƠNG
Với sự cộng tác của: LÊ TẤT ĐIỀU, HOÀNG NGỌC NGUYÊN, NGUYỄN THỊ CỎ MAY, TRẦN TRỌNG HẢI.

Email: saigonweeklyonline@gmail.com

Thư từ bài vở: 702-389-5729

Quảng cáo: 702-630-0234

702-426-4404

Hotline: 702-426-4404

back top